Kỳ Môn Độn Giáp là tiểu thuyết trinh thám, kinh
dị pha lẫn yếu tố huyền thuật và tình cảm của Chu Đức Đông - tác giả được mệnh danh là một
trong những “ông hoàng kinh dị” của văn học mạng Trung Quốc.
Thông tin tác phẩm
Tác giả: Chu Đức Đông
Thể loại: Huyền bí, Trinh thám - Kinh dị, Tình cảm hiện đại,
Kỳ môn thuật số
Nội dung chính Tác phẩm kết hợp giữa thuật số cổ xưa phương Đông
(Kỳ Môn Độn Giáp) và một câu chuyện tình yêu đầy bi kịch mang hơi hướng Lolita
hiện đại. Cốt truyện mở ra hàng loạt tình tiết ly kỳ, u uất và giàu trí tưởng
tượng:
Mê cung thuật số và kỳ án: Những bí mật ẩn sau các trận đồ,
phương thuật cổ truyền được lồng ghép khéo léo vào bối cảnh cuộc sống đương đại,
tạo nên bầu không khí nghẹt thở và ma mị đặc trưng của Chu Đức Đông.
Tình cảm trắc trở: Mối tình mang màu sắc cấm kỵ, phức tạp và đầy day dứt
giữa các nhân vật chính đẩy mạch truyện vào những ngã rẽ tâm lý sâu sắc, bi
thương.
Phong cách viết: Văn phong giàu hình ảnh, lối dẫn dắt biến ảo, liên
tục xoay chuyển giữa thực và ảo, dẫn người đọc đi từ bất ngờ này sang bất ngờ
khác.
Chương
01: Lời dẫn
“Mẹ ơi!...”
Một tiếng hét thảm thiết xé toạc
không gian, nạn nhân ngã gục xuống đất, tử vong ngay tại chỗ.
Bắc Kinh.
Những con ngõ nhỏ đan xen ngang
dọc, dài ngắn bất đồng, rộng hẹp đủ kiểu.
Ở khu vực Thược Dược Địa có một
con ngõ vô cùng đặc biệt. Nó ngoằn ngoèo qua chín khúc quanh, nhưng điểm cuối lại
là một ngõ cụt. Điều này có nét gì đó thật giống với một kiếp nhân sinh.
Cư dân sống quanh đó đều quen gọi
nó là “Ngõ Cụt”.
Cách đây vài năm, con ngõ cụt ấy
đã được đập thông. Thế là nó bắt đầu khác với đời người: Người chết liệu có thể
hồi sinh?
Đi hết con ngõ này sẽ sang đến
chợ Thược Dược Địa. Khu chợ rất lớn, suốt ngày rộn rã tiếng mặc cả, ồn ào náo
nhiệt, phảng phất mùi bùn đất của rau củ, hương thơm của hoa quả, vị tanh nồng
của thủy hải sản và mùi tanh máu của thịt tươi.
Thế nhưng, mọi người vẫn quen
miệng gọi con hẻm đó là Ngõ Cụt.
Ngõ Cụt vừa dài vừa hẹp, không
gian tĩnh mịch đến lạ lùng.
Tường xám, ngói tro, trông có
phần hiu quạnh, lạnh lẽo. Những cánh cửa sơn đỏ thẫm đóng chặt then cài, hiếm
hoi lắm mới có bóng người qua lại. Đôi cánh bồ câu đậu trên mái ngói gù gù cất
tiếng, rồi chợt vỗ cánh rào rào bay vút lên bầu trời.
Hai năm trước, tức vào lúc 23
giờ 24 phút đêm ngày 29 tháng 6 năm 2005 (nhằm ngày 23 tháng 5 Âm lịch, năm Ất
Dậu, tháng Nhâm Ngọ, ngày Giáp Thân, giờ Tý), một nữ công nhân tan ca đêm đạp
xe về nhà. Khi đi qua Ngõ Cụt, trời trút mưa như trút nước. Bất thình lình, một
tiếng sấm sét nổ vang trời, cô ngã nhào khỏi xe đạp, bị sét đánh chết ngay tại
khúc quanh thứ năm. Người chồng ở nhà đợi mãi không thấy vợ về liền cuống cuồng
chạy đi tìm. Bước vào ngõ cụt, anh chết lặng khi thấy một thi thể cháy đen thui
nằm ngửa mặt lên trời, hai tay hai chân co quắp hệt như nạn nhân bị thiêu sống.
Dù không còn nhận ra gương mặt vợ, nhưng nhìn thấy chiếc xe đạp quen thuộc, anh
ngã quỵ xuống vũng nước mưa, giơ hai tay lên trời gào khóc thảm thiết: “Ông trời
ơi, cớ sao ngài lại chọn cô ấy chứ...”
Địa thế Ngõ Cụt không hề cao,
hai bên toàn là nhà cấp bốn lụp xụp, xung quanh không có bất kỳ công trình cao
tầng nào, thậm chí chẳng có lấy một cái cây. Nữ công nhân hôm đó mặc áo mưa
cánh dơi chứ không che ô, cớ sao tia sét quái ác kia lại nhắm trúng cô?
Cùng năm đó, vào lúc 15 giờ 30
phút chiều ngày 11 tháng 8 (nhằm ngày mùng 7 tháng 7 Âm lịch, năm Ất Dậu, tháng
Giáp Thân, ngày Đinh Mão, giờ Thân), cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, một ông lão
sửa giày đành thu dọn đồ nghề về nhà. Trời đất chớp giật sấm rền, nhà nhà cài
then đóng cửa. Lão gù lưng đeo hòm đồ nghề, chầm chậm bước đi trong Ngõ Cụt. Đột
nhiên, một tia chớp từ trên trời giáng thẳng xuống đầu. Ông lão thậm chí còn
chưa kịp kêu lên một tiếng đã đổ vật ra đất, cũng ở tư thế ngửa mặt lên trời,
tay chân co quắp, toàn thân cháy xém đen sì...
Ông lão này không con không
cái, chẳng có ai gào khóc oán trách ông trời thay ông.
Vị trí ông lão bị sét đánh chết
cũng chính là khúc quanh thứ năm.
Bắc Kinh quá đỗi rộng lớn, nhà
cửa bạt ngàn như biển, ngõ ngách chằng chịt như mạng nhện. Hai lần sét đánh,
cùng một con ngõ, đúng một vị trí, hai tháng liên tiếp cướp đi hai mạng người, xác suất trùng hợp này chỉ là một phần trăm triệu.
Báo chí truyền thông đồng loạt
đưa tin về sự kiện kỳ bí rợn người này.
Hai chuyên gia nghiên cứu sấm
sét của Cục Khí tượng đã đích thân đến tận nơi khảo sát. Ban đầu, họ nghi ngờ
dưới lòng đất con ngõ có mỏ kim loại ngầm. Nhưng sau khi thăm dò, giả thuyết
này lập tức bị loại trừ. Cho đến cuối cùng, các nhà khoa học vẫn không thể tìm
ra lời giải đáp, đành phải bỏ dở giữa chừng.
Kể từ đó, cứ hễ trời mưa gió u
ám là Ngõ Cụt vắng tanh không một bóng người. Ngay cả những ngày trời quang mây
tạnh, mỗi khi bước qua khúc quanh thứ năm, ai nấy đều cảm thấy trong lòng gờn gợn,
bất an. Người ta đồn rằng sở dĩ con ngõ liên tiếp đoạt mạng hai người vô tội là
do cái tên quá xui xẻo.
Nhưng biết trách ai bây giờ?
Tên gọi hành chính chính thức
hiện tại của con ngõ là “Ngõ Thông Đạt”. Ban quản lý địa danh đã đặt
tên từ ba năm trước. Thế nhưng, cũng giống như ở quê tôi ai cũng gọi tôi là Chu
Nhị chứ chẳng ai gọi là Chu Đức Đông, nếu bạn hỏi dân sống quanh đó Ngõ Thông Đạt
ở đâu, dám chắc phân nửa sẽ gãi đầu bảo không biết.
Về sau, trong dân gian còn rỉ
tai nhau một lời đồn ma mị: Giữa đêm khuya thanh vắng, có người đi qua Ngõ Cụt,
ngay khúc quanh thứ năm nhìn thấy một bóng người toàn thân phát ra ánh điện lập
lòe, chân tay co quắp, dáng điệu quái dị lượn lờ qua lại, miệng liên tục lẩm bẩm
vẻ đắc chí: “Tôi trúng số rồi, tôi trúng số rồi...” Nhưng đó chỉ là chuyện thêu
dệt lúc trà dư tửu hậu của người đời, không thể tin được.
Năm 2006, Ngõ Cụt bình yên vô sự.
Ngày 23 tháng 4 năm 2007 (nhằm
ngày mùng 7 tháng 3 Âm lịch, năm Đinh Hợi, tháng Giáp Thìn, ngày Đinh Hợi).
Tang Nha đi chợ mua đồ ăn.
Hôm nay là sinh nhật của Lâu Tiểu
Lâu, người trong mộng của cô. Cô muốn
tự tay nấu một bữa tối thịnh soạn để chúc mừng anh.
Vì lý do này, hôm nay cô đã xin
nghỉ học. Tang Nha lên Bắc Kinh từ tháng 9 năm ngoái, hiện là sinh viên năm nhất
Đại học Trung Y. Nhà cô ở một thành phố nhỏ tên là Hoa Đô, cách Bắc Kinh ngàn dặm
về phía Nam. Năm nay cô mười bảy tuổi, cầm tinh con Ngựa.
Gương mặt cô gái này không hẳn
là tuyệt sắc giai nhân, nhưng cô có vóc dáng thanh mảnh, cao ráo cùng khí chất
điềm đạm, trầm tĩnh. Hôm nay cô mặc quần jeans xanh, áo phông trắng, mái tóc cắt
ngắn kiểu nữ sinh, vô cùng giản dị. Thông thường, chỉ những cô gái có nội tâm
phong phú sâu sắc mới không ngừng tối giản vẻ bề ngoài của mình. Khi bạn lướt
qua cô ấy, nếu vô tình cô ngước mắt lên, nhìn vào đôi con ngươi phẳng lặng như
nước hồ thu ấy, bạn sẽ hiểu ngay rằng, đây là một
cô gái tuyệt đối không thể xem thường.
Cô sống tại khu đô thị Hạo Hồng
gần Thược Dược Địa. Từ cổng Nam đi ra, bước qua cây cầu vượt bộ hành là tới Ngõ
Cụt. Đi xuyên qua con ngõ dài chừng một cây số này sẽ sang đến chợ Thược Dược Địa.
Thực ra, từ cổng Bắc khu Hạo Hồng bước qua đường là có một siêu thị thực phẩm,
rau củ quả, thịt trứng thứ gì cũng đủ, chỉ có điều giá cả đắt đỏ hơn. Vì thế,
Tang Nha mới chịu khó lội bộ sang chợ Thược Dược Địa ở phía Nam để mua sắm.
Buổi sáng Lâu Tiểu Lâu có gọi
điện, bảo tan học sẽ đến đón cô sang nhà hàng “Nhà Mình” ở phố Nam Tam Lý Đồn
ăn tối. Tang Nha ngoài mặt đồng ý nhưng trong lòng đã sớm có tính toán riêng.
Cô muốn dành cho anh một bất ngờ. Cô gái này vốn chẳng bao giờ thích biểu đạt
tình cảm bằng lời chót lưỡi đầu môi.
Cô dự định chuẩn bị một bàn đầy
những món ăn quê nhà: gà bổng bổng, giò heo hầm đường phèn, cá chép đá rim cay,
thịt xào cơm cháy, canh đuôi bò hầm thanh mát, bánh trôi Lại Thang Viên...
Bầu trời xám xịt nặng trĩu mây
đen, mưa rào rào trút xuống. Cô bung chiếc ô màu đỏ, bước ra khỏi khu nhà, đi
qua cầu vượt rồi bước chân vào Ngõ Cụt.
Trong ngõ không một bóng người,
vắng lặng tựa hồ một ngõ hoang không bóng nhân loại. Muôn ngàn sợi mưa giăng mắc,
quất ràn rạt xuống mặt đất vỡ tung thành từng đóa hoa nước li ti.
Tang Nha bước qua những cánh cổng
rêu phong, những bậc thềm đá cổ kính. Khi đi qua khúc quanh thứ tư, cô bất giác
ngẩng đầu nhìn lên trời. Cô hoàn toàn không hề hay biết nơi này từng liên tiếp
có hai người bị sét đánh chết. Mây đen sà xuống thấp sát đỉnh đầu, hệt như một
khuôn mặt khổng lồ đang trừng trừng nhìn chằm chằm xuống nhân gian. Lạnh lùng,
vô cảm, thiên ý khó lường.
Mưa mỗi lúc một xối xả, cả thế
giới dường như chỉ còn lại tiếng nước gầm vang.
Khi cô tới chợ, tiếng sấm ầm ì
chạy dọc trong tầng mây đen dày hàng vạn trượng, ngỡ như đang ráo riết truy
lùng một ai đó dưới trần thế.
Khu chợ vắng tanh, chỉ có mình
cô là khách. Đa phần tiểu thương đã dọn hàng về sớm, số ít còn lại co ro trong
quầy sạp, người thì buôn chuyện, kẻ lại tụ tập đánh bài giết thời gian.
Tang Nha mua rất nhiều đồ, xách
nặng trĩu cả hai tay.
Vừa bước ra khỏi chợ, cô chợt
nhớ ra bó hành lá vừa mua bỏ quên ở sạp nên quay trở lại lấy. Nếu không có bó
hành này, có lẽ mọi chuyện sau đó đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Quay lại
quầy, người bán hàng chưa đợi cô mở lời đã nhanh tay đưa túi hành ra, cô cảm ơn
rồi vội vã rời đi.
Mây đen càng lúc càng sà xuống thấp, đất trời tối sầm lại như đêm buông. Đột
nhiên, một vệt chớp xé toạc màn trời đen kịt từ đông sang tây, tựa như ánh đèn
flash của một chiếc máy ảnh khổng lồ vừa lóe lên, thu trọn vạn vật sinh linh
trong thành phố này vào một tấm phim huyền bí. Ngay sau đó, một tiếng sét nổ
đanh vang dội tưởng chừng nổ tung ngay trên đỉnh đầu Tang Nha, khiến cả thành
phố rung chuyển. Cánh tay cầm ô của cô tê dại điếng người. Quá hoảng sợ, cô bắt
đầu chạy thục mạng.
Đang chạy, chuông tin nhắn điện
thoại bỗng reo lên. Cô kẹp cán ô vào cổ, ráng rút một tay lấy điện thoại ra mở
xem. Là tin nhắn của Lâu Tiểu Lâu:
Tang Nha, em đang ở đâu đấy? Trời
mưa to rồi, cứ ở yên trong trường đừng chạy lung tung nhé, tuyệt đối đừng đi
vào con Ngõ Cụt kia. Hai năm trước từng có hai người bị sét đánh trúng ở khúc
quanh thứ năm đấy! Lâu Tiểu Lâu.
Tang Nha giật mình nhìn về phía
trước, rồi lại ngoái nhìn lại phía sau... Vị trí cô đang đứng lúc này, chính là
khúc quanh thứ năm!
Con ngõ vẫn tĩnh mịch, không một
bóng người qua lại.
Theo linh tính mách bảo, cô ngước
mắt nhìn lên bầu trời. Không rõ nhìn thấy thứ gì mà đôi mắt cô bỗng trợn tròn
kinh hãi, chỉ kịp thét lên một tiếng thất thanh: “Mẹ ơi!...”
Kế đó, một tiếng “Rắc” kinh
thiên động địa, tia sét hung bạo giáng thẳng xuống đầu cô. Tang Nha đổ gục xuống
mặt đất.
Một nữ sinh phơi phới tuổi
thanh xuân, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một thi thể cháy đen co quắp.
Túi thức ăn văng tung tóe trên
nền đất, tất cả đều cháy thành than. Chiếc ô chỉ còn lại trơ trọi một cái cán
que biến dạng, vặn vẹo đen đúa, trông hệt như một món cổ vật vũ khí vừa được
khai quật từ ngôi mộ cổ.
Giống hệt hai nạn nhân xấu số
trước đó, hai chân và hai tay cô co quắp lại, hốc mắt đen ngòm dường như vẫn
còn trừng trừng nhìn lên khoảng không trên trời với nỗi kinh hoàng tột độ.
Thời khắc ấy điểm đúng 9 giờ 04
phút.
Nạn nhân thứ ba đã tử vong vì
sét đánh tại Ngõ Cụt.
Hôm sau, các chuyên gia nghiên
cứu sấm sét lại kéo đến khảo sát hiện trường một hồi rồi lẳng lặng rời đi. Họ
hoàn toàn bất lực. Vào ngày mưa gió, nếu chuyên gia sấm sét đi ra ngoài trời
thì cũng có nguy cơ bị sét đánh như ai. Ông trời đâu có phân biệt bạn là tổng
thống hay thường dân, là người tốt hay kẻ xấu, là chuyên gia sấm sét hay lão
già sửa giày nghèo khó.
Không biết do có sự can thiệp từ
phía nào, vụ án sét đánh lần này tuyệt nhiên không có một dòng tin tức nào xuất
hiện trên truyền thông báo chí.
Sau cái chết của Tang Nha, một
số hộ dân trong Ngõ Cụt lần lượt dọn nhà đi nơi khác. Họ cho những người lao động
ngoại tỉnh đến Bắc Kinh thuê lại. Những người thuê trọ ở được một thời gian,
nghe phong phanh lời đồn về ba vụ sét đánh kinh hoàng cũng vội vã dọn đi, thậm
chí nhiều người chấp nhận mất cọc chứ không dám ở lại.
Ngõ Cụt ngày càng lạnh lẽo, âm
u, mất dần hơi người. Cỏ dại bắt đầu mọc chen chúc từ các khe nứt chân tường,
ngày một cao vút. Côn trùng, sâu bọ thi nhau sinh sôi, túa ra bò lổm ngổm khắp
con ngõ vắng.
Nếu có dịp đến Bắc Kinh, vào một
ngày trời quang mây tạnh, tôi có thể dẫn bạn ghé thăm con Ngõ Cụt đầy ma mị
này. Nó nằm không quá xa tòa soạn tạp chí Thanh Niên Văn Trích (bản màu)
nơi tôi đang công tác.

0 تعليقات